Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Về danh tiếng và giá trị. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.